Chiếc cồng của nữ thần A-tê-na

Đăng lúc: Thứ sáu - 06/11/2015 22:02 - Người đăng bài viết: anhtuan
Chiếc cồng của nữ thần A-tê-na

Chiếc cồng của nữ thần A-tê-na

Thần thoại Hy Lạp

Héc-quyn là con trai của thần Dớt- thần cai trị đỉnh Olympus, và hoàng hậu dưới trần là Ai-kmen. Thần Dớt rất vui mừng vì có một cậu con trai. Vào một đêm nọ, thần xuống trần bế chú bé Héc-quyn lên thiên đình, lén đặt vào lòng vợ mình là nữ thần Hê-ra để bú trộm sữa. Khi Hê-ra phát hiện Héc-quyn và đẩy phắt cậu ra thì cậu đã bú gần no. Nhờ được uống sữa của Hê-ra mà sau này cậu bé mới trở nên bất tử.

Nữ thần Hê-ra thù ghét Héc-quyn bởi cậu là con riêng của thần Dớt, ngay đêm đó đã sai hai con rắn bò vào nôi của hai đứa trẻ để mổ chết Héc-quyn. Người em cùng mẹ của Héc-quyn là Iphicles khóc thét khiến hai vợ chồng Amphitryon chạy tới. Họ nhìn thấy một cảnh tượng kì lạ: Héc-quyn đang cầm hai con rắn trên hai tay và bóp cổ chúng cho tới chết.

Người cha dượng Amphitrion lo sợ Héc-quyn gây ra tội lỗi nên gửi cậu đến chỗ nhân mã Chiron. Ở trên núi với thầy Chiron, Héc-quyn dần trở thành học trò xuất sắc nhất về cả võ nghệ lẫn cung tên. Năm 18 tuổi, Héc-quyn đã trở thành một chàng thanh niên khỏe mạnh, lực lưỡng, cao to, chàng từ giã thầy xuống núi, bắt đầu sự nghiệp giúp đỡ dân lành.

Trước khi lập nên 12 kì tích, Héc-quyn đã tiêu diệt được một con sư tử ở vùng Chiteron. Con sư tử này vừa to lớn vừa hung dữ, nó đã tàn sát vô số người dân vô tội. Héc-quyn lúc này mới 18 tuổi nhưng chàng đã tình nguyện đi diệt trừ ác thú. Chàng phải mất 50 ngày mới hạ nổi con sư tử bằng cách dùng chùy để giết nó. Chàng còn giúp đỡ người dân thành Thebes chiến thắng quân xâm lược. Đó chính là hai chiến công lớn đầu tiên của Héc-quyn.

Vua thành Thebes biết ơn Héc-quyn nên đã gả con gái là công chúa Megara cho chàng. Gia đình Héc-quyn rất hạnh phúc và đầm ấm, hai vợ chồng sinh được ba đứa con trai xinh xắn. Nhưng tai họa đã đổ ập xuống đầu họ, vì Hê-ra vẫn mang trong lòng mối căm ghét con riêng của Dớt. Nữ thần giáng một cơn điên cuồng kì lạ vào Héc-quyn, làm chàng mất hết lý trí và ra tay sát hại vợ con mình. Đến khi tỉnh lại thì mọi thứ đã quá muộn, Héc-quyn chỉ còn biết ôm lấy xác người thân mà khóc. Chàng đến khấn cầu thần Apollođền Delphi, mong được ban cho lời chỉ dẫn để tẩy trừ tội lỗi của bản thân. Thần Apollo phán với Héc-quyn rằng chàng sẽ phải làm nô lệ cho nhà vua Ơ-ri-tê xứ Tyrins trong 12 năm và trong 12 năm đó chàng sẽ lập được 12 kỳ công vĩ đại. Vì vậy, Héc-quyn đành nộp mình, làm nô lệ cho Ơ-ri-tê.

Một ngày, vua Ơ-ri-tê ra lệnh cho Héc-quyn tiêu diệt đàn ác điểu ở hồ Stanh-phan. Héc-quyn đến gần hồ vào một buổi chiều, ở đó bao phủ một màu tang tóc ghê rợn. Voi đàn, sư­ tử, lợn rừng nằm ngổn ngang, chúng đều bị những cái lông cứng của ác điểu bắn chết. Héc-quyn tìm đến nhà một người dân ở gần đó. Một bà già lo lắng nói với chàng :

- Nhiều dũng sĩ đã đến đây và đều bị chết bởi lông cứng của bầy ác điểu. Ban ngày, mọi ng­ười và vật đều phải ẩn náu, trốn tránh, đêm tối mới dám đi lại làm ăn.

Héc-quyn vào trong nhà và xin nghỉ một tối. Chàng nghĩ bụng, nếu như­ vậy thì dân vùng này sẽ sống ra sao ? Chàng nằm ngủ và mơ thấy cha là thần Dớt bay đến nói “Con hãy đến cầu xin nữ thần A-tê-na giúp đỡ !”. Tỉnh dậy, Héc-quyn tìm ngay đến gặp nữ thần A-tê-na. Nữ thần trao cho chàng một chiếc cồng bằng đồng và căn dặn cách sử dụng.

Héc-quyn xách chiếc cồng chạy đến hồ Stanh-phan. Chàng vung dùi, khua ba hồi chín tiếng. Âm thanh vang rền làm cho bầy ác điểu bay tán loạn, chúng phải rời tổ bay vút lên những tầng mây cao. Con đầu đàn to lớn, nghiêng cánh phóng về phía Héc-quyn những chiếc lông cứng, cả đàn cùng phóng theo. Lông chim phóng xuống nhanh như­ mũi tên, dày đặc như­ m­ưa rào. Héc-quyn vội giơ cồng lên đỡ. Lạ thay, chiếc cồng tự xoay quanh mình chàng như­ một chiếc lá chắn kì diệu, không một chiếc lông nào lọt vào ng­ười chàng. Lông chim va đập vào lá chắn vang lên thành những tiếng kì lạ, càng làm cho lũ ác điểu giận sôi máu. Chúng bay thấp xuống và dồn dập phóng những chiếc lông cứng còn lại. Chờ cho bầy ác điểu không còn lông cứng phóng xuống nữa, Héc-quyn liền gi­ương cung bắn liên tiếp. Con đầu đàn bị chết, nhiều con khác ngã xuống, cả đàn tan tác, mỗi con một phương bay mất.

Héc-quyn chiến thắng. Những ng­ười dân sống sót trong các ngôi nhà mở cửa chào đón chàng. Họ quỳ d­ưới chàng như­ một vị thần linh cứu sống họ. Chàng nói cho dân chúng biết tác dụng che chắn của chiếc cồng thần. Chính nhờ có chiếc cồng của nữ thần A-tê-na mà chàng mới thắng nổi bầy ác điểu.

Từ đó, ng­ười dân vùng ven hồ Stanh-phan trở lại cuộc sống thanh bình và hạnh phúc. Họ mời thợ lành nghề về đúc những chiếc cồng nhỏ hơn. Họ coi cồng là vật thiêng, là lá bùa hộ mệnh. Cũng từ đó, ng­ười ta dùng cồng làm lá chắn trong lúc chiến đấu. Đồng thời, tiếng cồng cũng th­ường vang lên trong những ngày hội mừng chiến thắng.

Ngày nay, chúng ta thấy cồng là một nhạc cụ đ­ược nhiều dân tộc sử dụng.

 

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
Rss Feed



Ảnh đẹp

video



Thống kê truy cập

  • Đang truy cập: 31
  • Hôm nay: 679
  • Tháng hiện tại: 17287
  • Tổng lượt truy cập: 2411963

Chuyên Mục

Sở hữu và quản lý Website: Lê Anh Tuấn (Viện Khoa học Giáo dục Việt Nam - Bộ Giáo dục và Đào tạo)