Tiếng đàn

Đăng lúc: Thứ bảy - 22/02/2014 15:40 - Người đăng bài viết: anhtuan
Tiếng đàn

Tiếng đàn

Vậy mà không hiểu sao những buổi trưa nằm võng đu đưa trong ngôi nhà ven sông mát mẻ, Hà sực nhớ tiếng đàn những trưa oi nồng ở thành phố và tự hỏi: “Không biết người ấy còn đánh đàn không nhỉ? Người đàn là trai hay gái? Còn bé hay đã lớn?” ...

Truyện ngắn của Hiền Nga

Ăn cơm xong, Hà lên phòng mình ở tầng 3 định ngủ một giấc rồi dạy ôn bài, mai kiểm tra cuối năm. Mới vào hè mà tiết trời đã nóng hầm hập. Bỗng từ ô cửa sổ nhà bên vang lên tiếng đàn piano. Tiếng đàn vụng về bập bõm, sai lệch cả cung bậc của bản nhạc… Cứ như vậy, tiếng đàn bập bùng suốt trưa làm Hà không sao ngủ được. Hà nghĩ bụng, chắc nhà bên mới mua dương cầm và họ đang thử đàn.

Nhưng mấy buổi trưa hôm sau vẫn vậy, tiếng đàn vụng về cứ vang lên giữa buổi trưa yên tĩnh. Tâm trạng buồn bực, Hà phàn nàn với mẹ trong bữa cơm tối. Mẹ bảo: họ đàn ở nhà họ, có gây ầm ĩ gì nhiều, rồi con sẽ quen thôi.

Hà trở về phòng, chưa hết ấm ức thì 20 giờ tối, tiếng đàn lại vang lên. Hà bứt rứt đi lại trong phòng, miệng lẩm bẩm:

- Đã không biết đàn sao còn đánh lắm thế! Toàn là vào lúc ngoài giờ, không cho người ta nghỉ ngơi học hành gì!

Hà ra cửa sổ nhìn sang nhà bên. Hai nhà ở hai phố khác nhau nhưng hai bức tường phía sau lại chỉ cách nhau gần một mét. Ngẫu nhiên hai cửa sổ lại thẳng nhau và có lẽ do giữ ý nên hai gia đình hiếm khi mở cửa sổ. Các cửa sổ đều lắp kính mờ, lại có rèm che nhưng rõ là cây đàn được kê ngay cạnh cửa sổ nhà bên.

Kỳ thi cuối năm qua nhanh, Hà được lên lớp 8 với thành tích tốt. Kỳ nghỉ hè đang đợi. Hà mong được về quê chơi với ông bà ngoại và các em con dì, con cậu ở nông thôn, thoải mái lắm và mỗi buổi trưa, buổi tối không phải nghe tiếng đàn “bất đắc dĩ” đó. Lắm lúc đi học về, mệt mỏi căng cả đầu, lại không được ngủ trưa ngon giấc, Hà chỉ muốn mở cửa sổ hét lên: “Có dừng đàn cho mọi người nghỉ trưa không hả?” nhưng rồi lại cố nén.

Đến ngày nghỉ, bố mẹ đưa chị em Hà về quê ngoại và giao hẹn: “Các con ở chơi hai tuần rồi bố mẹ xuống đón”. Đồng quê đang mùa gặt, khắp làng thơm mùi rơm rạ thóc lúa. Dòng sông Đáy êm đềm chảy, gió sông mát rười rượi. Ông bà quí cháu, nấu nhiều món quê ngon lành lạ miệng. Hà theo các em đi thả diều, cắt cỏ, bắt cua… vui quá là vui. Vậy mà không hiểu sao những buổi trưa nằm võng đu đưa trong ngôi nhà ven sông mát mẻ, Hà sực nhớ tiếng đàn những trưa oi nồng ở thành phố và tự hỏi: “Không biết người ấy còn đánh đàn không nhỉ? Người đàn là trai hay gái? Còn bé hay đã lớn?”. Rồi Hà thiếp vào giấc ngủ đến khi bà gọi dậy, nồi chè khoai môn thơm lừng hấp dẫn bọn trẻ ...

Mười mấy ngày với đồng quê trôi vèo, bố mẹ xuống đón, Hà chưa muốn về, bố bảo:

- Các con về còn ôn bài vở, bố đã đăng ký lớp học võ, học bơi cho các con rồi.

Thế là chị em Hà chỉ còn biết hô to: “Tuân… chỉ!”.

Mẹ mỉm cười:

- Các con đen quá những rắn rỏi hơn nhiều.

Buổi trưa đầu tiên trở về căn phòng của mình ở tầng 3, Hà nghĩ chắc tiếng đàn lại sắp ‘tra tấn” mình đây. Nhưng mà yên ắng, trưa hôm sau cũng vậy, suốt một tuần như vậy, Hà băn khoăn: Có chuyện gì thế nhỉ, có lẽ người đàn cũng đi nghỉ hè ở đâu đó, về quê hay đi tắm biển, đi leo núi ở Sa Pa…? Hay là người ta bỏ cuộc, không tập nữa? Rồi Hà chìm vào giấc ngủ ngon lành. 15 giờ, Hà dậy ăn nhẹ rồi đi tập bơi với các bạn, tha hồ vùng vẫy bì bõm trong làn nước hồ bơi mát mẻ.

Một buổi trưa, cây đàn dương cầm nhà bên bỗng vang lên khúc dạo đầu của bản nhạc Sóng Đa- nuýp nghe khá hay rồi sau đó lại im bặt. Hà chợt nghe thấy tiếng khóc của một bé gái, tiếng nức nở ngày một to:

- Con… con… không học đàn nữa đâu, con mệt lắm rồi, con… con… !

Và cánh cửa sổ bỗng bật mở. Hà nhìn rõ một bé gái chừng 10 tuổi mặc váy bằng voan hồng ngồi bên đàn, gương mặt trái xoan xinh xắn đẫm nước mắt, mái tóc quăn tự nhiên buông song hai bên trán, trông thật dễ thương, đôi mắt to buồn vời vợi. Ngồi cạnh em là một cô gái dáng mảnh mai, cô mặc chiếc váy lụa màu thiên thanh, có lẽ là cô giáo dạy đàn. Một phụ nữ chừng 30 tuổi đứng cạnh ôn tồn:

- Thúy Vi à, hai chân con đau, không đi lại được, thương con không được đi nô đùa, đi bơi cùng các bạn, bố mẹ mua tặng con cây đàn này để con chơi. Cô Lan Anh chỉ dạy được ngoài giờ, con hãy cố gắng lên.

Cô giáo nhẹ nhàng lau nước mắt cho Vi và dỗ dành:

- Nào Vi cố lên, hôm nay ta tập bản Thư gửi Ê-ly của Bét-tô-ven nhé!

Tiếng Vi thút thít:

- Con mệt lắm rồi, con không muốn đàn nữa!

Cô giáo khích lệ:

- Vi đang tiến bộ, gắng lên, mấy tháng nữa có đêm văn nghệ, cô tin là Vi sẽ biểu diễn tốt mà!

Hà sững sờ khi chứng kiến cảnh đó, một nỗi xót xa thương cảm bất giác trào dâng trong lòng. Thì ra người đàn là bé gái bị đau cả hai chân vậy ư? Không kìm được, Hà bật dậy khỏi giường, tới bên cửa sổ, xô cửa kính lùa sang một bên, đưa cánh tay ra ngoài vẫy và nói to với Vi:

- Thúy Vi ơi, chị đã nghe em đàn nhiều ngày, em tiến bộ nhiều lắm, em đừng bỏ cuộc, đừng bỏ cuộc!

Cả ba người nhà bên ngạc nhiên nhìn sang khiến Hà lúng túng im bặt. Vi cũng nín khóc, ngước cặp mắt đen láy nhìn Hà và em bỗng nở nụ cười. Suốt trưa hôm ấy, tiếng đàn thánh thót vang lên. Thư gửi Ê-ly của thiên tài âm nhạc Bét-tô-ven tràn ngập cả hai căn phòng tầng 3 cạnh nhau. Hết giờ đàn, mẹ bế Vi vào xe lăn, Vi vẫy tay chào Hà.

Chiều hôm sau, cửa sổ nhà Vi lại mở, Hà vừa tỉnh ngủ đã thấy Vi tự ôn đàn một mình, không có cô giáo ở bên. Bản Sê-rê-nat (Khúc ban chiều) của Su-be vang lên du dương trầm bổng da diết làm sao. Hà thấy mình như đang bồng bềnh trên thảm lúa vàng ở quê ngoại với những cánh diều phấp phới, những cánh cò in bóng trên mặt sông Đáy trong xanh, những chiếc thuyền nhẹ nhàng cập bến mỗi chiều…

Từ đó, những hôm Vi tập đàn, hai cửa sổ thường mở. Chị em trò chuyện vui vẻ. Tiếng đàn của Vi ngày càng thuần thục. Vi không hay buồn hay khóc nữa, đôi mắt em long lanh, hai bàn tay thon nhỏ trắng muốt, lướt nhẹ trên phím… Vi đang tập một bản nhạc vui nhộn về tình bạn, giai điệu mượt mà trong với tiết tấu nhanh làm Hà vui lây, tự nhiên Hà cất tiếng hát theo.

Một hôm, đã gần 9 giờ tối, Vi mở cửa sổ gọi:

- Chị Hà ơi, học bài xong chưa, chị nghe Khát vọng mùa xuân của Mô-da nhé, em sắp biểu diễn rồi.

Hà chưa kịp trả lời thì dòng suối âm thanh trong trẻo, rộn ràng, tươi sáng đã ngân lên. Âm hưởng mùa xuân trẻ trung ngọt ngào thanh tân lan tỏa trong màn đêm, hòa với mùi hoa dạ lan hương nhà ai len lỏi vào trong phòng, thấm sâu vào tâm hồn, có gì đó sáng ngời như pháo hoa muôn màu trong đêm giao thừa, như hoa đào hoa mai vừa nở trong tiếng hót của sơn ca ban mai… Hà cảm thấy hình như những điều kì diệu mơ hồ mà người ta hằng mong đợi đang hiện ra ở chính nơi này. Một cái gì thân thương vô chừng đang ngự trị nơi đây.

Bản nhạc đã dừng, nén xúc động, Hà ra cửa sổ thì thầm: Thúy Vi ơi, tuyệt lắm! Và Hà nghĩ tới đêm Thúy Vi biểu diễn, Hà sẽ mua một bó hoa thật đẹp để tặng Vi. Vi ngẩng lên nhìn Hà, nở nụ cười nhưng mắt Vi lại rưng rưng lệ ...

 

 

Từ khóa:

n/a

Những tin cũ hơn

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
Rss Feed



Ảnh đẹp

video



Thống kê truy cập

  • Đang truy cập: 24
  • Hôm nay: 275
  • Tháng hiện tại: 25425
  • Tổng lượt truy cập: 2489101

Chuyên Mục

Sở hữu và quản lý Website: Lê Anh Tuấn (Viện Khoa học Giáo dục Việt Nam - Bộ Giáo dục và Đào tạo)